Ghi chép 

Trở thành nhà văn khó cỡ nào?

Một phát hiện vừa muộn màng vừa chẳng ích lợi gì, nên khó gọi là “động trời” với tôi. Đó là phương cách tôi sáng tác. Có lẽ không giống ai và cũng trái ngược hẳn nguyên tắc, bài bản viết văn.   Đến hôm nay, nghiệm lại tôi chợt nhận ra xưa giờ tôi toàn sáng tác ngẫu hứng, nghĩ tới đâu viết tới đó. Có khi ý tưởng đảo chiều, tôi phải xóa đi bớt để hiệu chỉnh lại. Hoàn toàn không có một cốt truyện sẵn, một…

Read More
Ghi chép 

Nhớ mãi Tết xưa

Hồi nhỏ khoái tết, giờ vẫn khoái y vậy. Mấy ngày tết nhà “tràn ngập” bánh mứt, dưa hấu, nước ngọt. Có những 3,4 kết nước ngọt để ở phòng khách, bên hông tủ thờ, mỗi kết đều có mấy loại như nước cam, xá xị, bạc hà…Hồi đó Coca Cola mới ra nên nhà ít uống. Chai nước cam màu cam đỏ, nhãn hiệu Con Cọp uống ngon bá chấy. Xá xị hiệu Con Nai. Bạc hà hiệu gì đó quên mất. Ngày nay không thấy nước ngọt bạc…

Read More
Ghi chép 

Mưa tuổi nhỏ

Mấy chục năm trước nhà ba má tôi ở Bình nguyên, phố bà Hai Đính. Dãy phố rộng có 5 căn cho thuê. nằm gần đường đất đỏ, qua hết những ngôi nhà vườn là đồng ruộng hai bên dài ngút mắt với những bờ đê và hàng me cao vút. Mùa mưa, gặp những bữa mưa to nước ngấp nghé thềm nhà, những chú cá trê con lững lơ bơi lội, những con nòng nọc ếch nhái tung tăng. Chúng rất bạo dạn,  giống như đang “ở nhà” vậy.…

Read More
Ghi chép 

Nhà thờ Giáo xứ Bến Tre

Ảnh bìa là cảnh mình đang ngồi cà phê gần ngã tư đường dẫn đến trường cũ ngày xưa- Trung học bán công Tân Dân. Thuở ấy mình còn chưa biết cà phê cà pháo, chỉ đi học rồi về nhà. Đến năm lớp 11 học trường công lập Kiến Hoà mình mới tập tành ngồi quán với mấy đứa bạn. Quán nước lề đường nhìn ra bờ hồ Chung Thủy. Đó cũng là thời gian mình bắt đầu phì phèo điếu thuốc. Về nhà không dám hút công khai…

Read More
Ghi chép 

Tình yêu và tình bạn

Một đêm, cũng khuya như bây giờ, tôi nhận được tin nhắn của  nàng: – Em nhức đầu qá anh ơi! Tôi biết nàng nói thật, vì đó là căn bệnh lâu rồi chữa không được. Tôi thay đồ chuẩn bị đi. Đường xa, khuya vắng… … Chúng tôi chia tay đã lâu. Cách đây khoảng 30 phút, điện thoại tôi chợt reo giữa đêm khuya thanh vắng. Nhưng đó chỉ là cú nhá máy. Tôi kiểm tra thấy có tin nhắn vừa mới đến: Đầu em nhức như búa…

Read More
Ghi chép 

Chơi game bóng đá

Hồi đó tôi mê chơi game đá banh, rảnh là cứ sà vào máy. Đó là trò Goal. Về sau có Goal 2. Đá thua hoài nhưng chưa bao giờ thấy nản. Xem mấy đứa nhỏ chơi, tôi như hoà mình vào trận đấu, la hét cỗ vũ tựa như đang ngồi trên sân Thống nhất. Tôi thích chọn đội Liên xô, cầu thủ mặc áo đỏ. Vô chung kết đá với Ý, màu xanh dương. Tôi nhớ trận đầu tiên tỉ số hòa 0-0 nên vô đá phạt đền.…

Read More
Ghi chép 

Status quảng cáo kem dừa hồi nẫm

Hơi ngạc nhiên về tiệm kem xôi dừa Thái có mặt bằng khá rộng, vừa có phòng máy lạnh, vừa có chỗ ngồi thoải mái ngoài sân. Đi công viên chơi thấy là tấp vào luôn. Bên trong tiệm được decor khá là dễ thương với quầy màu xanh ngọc, bàn ghế gỗ cao cao như quán bar được trang trí với những lọ hoa nho nhỏ nhiều màu sắc. Mình thích ngồi ở chiếc bàn dài gần cửa kính để nhìn ra đường. Bạn mình lại đòi ngồi ngoài…

Read More
Ghi chép 

Cuộc hội ngộ giữa hai nhân vật huyền thoại

sihuynh.io.vn Chắc cũng không có gì lạ khi những người nổi tiếng gặp nhau, cùng trò chuyện cởi mở, vui vẻ. Cuộc hội ngộ ấy có thể chỉ là tình cờ hay được mời mọc, sắp đặt trước. Vừa rồi đọc tin trên báo mạng thấy Triển lãm ảnh “Trịnh Công Sơn – Lần đầu gặp lại” của nhiếp ảnh gia Dương Minh Long diễn ra từ ngày 26-2 đến hết ngày 1-3 tại Đường sách TP.HCM, trong đó có bức ảnh diễn viên Lương Triều Vỹ gặp gỡ nhạc…

Read More
Ghi chép 

Lại chuyển nhà

Thời gian đúng là như bóng câu qua cửa sổ, thoắt cái đã 10 năm. Tôi nhớ lần đầu tiên đi ở trọ. Đó là một căn phòng đâu chừng 12 mét vuông, có gác, ở một con hẻm sâu của quận 4. “Ăn nhiều chứ ở chẳng bao nhiêu” – câu nói đó của ông bà mình quả thật đúng. Nghề của tôi là làm phim, đi quay suốt cả ngày, đêm về chỉ cần một chỗ ngã lưng. Tôi ở đó khoảng 3 năm thì chuyển sang quận…

Read More
Ghi chép 

Nhân một kỷ niệm được nhắc nhở

Hôm nay Facebook nhắc kỷ niệm. Đây là bài viết của tôi post lên ngày 10/9/2016. Má về gặp Chúa năm 2019. Thời giờ ngựa chạy tên bay, mới đó mà đã gần 4 năm: Dạo này về thăm má tôi không hỏi nhỏ em và chị giúp việc là “Hổm rày má khoẻ không?” mà chỉ hỏi “Sáng giờ má có nói chuyện không?”. Chị Năm cười, trả lời: – Hồi sáng bà Hai coi lịch, nói “Bữa nay thứ sáu”. Tui hỏi “Thứ sáu thì sao?”. Bà Hai…

Read More
Ghi chép 

Khoảng lặng tự kỷ

  Cuộc sống chừng như ngày càng hối hả, tất bật. Mọi người như ngày càng đuối sức, hụt hơi. Có những khoảng lặng tự kỹ, ở nơi chốn tình cờ cho ta trốn vào để một mình nghĩ suy, tự vấn. Có ai đó, vào lúc nào đó đã từng cho rằng ta là kẻ sống theo lý trí. Người khác, lúc khác lại bảo ta thiên về tình cảm. Thật ra, có ai hiểu mình bằng chính mình. Hãy nói với mọi người rằng: “Các tình iu của…

Read More
Ghi chép Uncategorized 

Nhớ một thời làm phim

Thời nay, điện ảnh đã được xã hội hóa. Nhiều hãng phim tư nhân ra đời, lấn át số công ty một thành viên ít ỏi của Nhà nước. Mỗi năm có khoảng hơn 50 bộ phim ra rạp, trong đó chỉ có 3, 4 phim của Nhà nước. “Bà Ngô Phương Lan, Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển điện ảnh Việt Nam cho rằng dòng phim chính thống trong những thập niên trước là dòng chủ lưu của điện ảnh Việt Nam. Điện ảnh phát triển theo…

Read More
Ghi chép 

Lê Hoàng Hoa – vua trường quay

Làm phim thời bao cấp, tôi thích nhất là đi với đạo diễn Lê Hoàng Hoa. Đi làm mà cứ như đi chơi. Nhẹ nhàng mà nhanh gọn, dứt khoát, không lề mề, dây dưa. Tất cả đều nằm trong kịch bản phân cảnh, ra hiện trường cứ thế mà làm, không bao giờ có nạn “đẻ cảnh”. Có thể nói tổ ánh sáng thường cực nhất trong đoàn, nhưng đi với đạo diễn Lê Hoàng Hoa lại “khỏe re như bò kéo xe” vì ông sử dụng đèn không…

Read More
Ghi chép 

Hát Thánh ca

Từ ngày có karaoke tôi mới phát hiện ra anh em tôi ai cũng hát hay. Mấy đứa cháu gái càng hay, hồi còn đi học, hát ở trường luôn đoạt giải, thi karaoke có đứa rinh giải nhì đem về dàn kara mới cáu. Thắm thoát mà anh chị em chúng tôi ai cũng già, có con có cháu. Tôi bảo đứa cháu gái gọi tôi bằng cậu: – Nhà mình đúng là có gen di truyền của ông ngoại. Cháu tôi trố mắt: – Ông ngoại hát hay…

Read More
Ghi chép 

Cơn mưa cuối cùng

Rồi sẽ đến một ngày có cơn mưa rớt ào qua thoáng vội. Cơn mưa cuối cùng tan nhanh, lẩn khuất. Chiếc áo mưa trong cốp xe có thể sẽ được bỏ ra ngoài cho rộng chỗ. Trời bắt đầu nắng miên man. Đường xá khô ráo từ hẻm ra đại lộ. Hàng cây xanh sẽ bớt xanh vì lấm bụi đường. Mùa mưa ra đi âm thầm, không vội vã như lúc vừa mới đến. Anh sẽ chở em đi làm, ngày hai chuyến đón đưa, không còn để…

Read More