Kỷ niệm 

Nhớ những tiệm ăn sáng bình dân

Tự nhiên ngồi nhớ những địa điểm bán ăn sáng bình dân mà ngon từ lâu đã “mất tích”, không để lại dấu vết, không biết nghỉ luôn hay dọn về đâu. Như “quán” hủ tíu gà trên lề đường Võ văn Tần gần Trương Định. Kêu một tô bình thường nhìn đã thấy mê, không phải là gà “xé phay” mà là nguyên một miếng gà chặt vàng ươm. Ăn đùi thì có đùi, ăn cánh có cánh, thậm chí khách ghiền ăn đầu gà, chân gà đều có…

Read More
Kỷ niệm 

Nhớ bánh ống lá dứa

Có một dạo ở quận 5, gần ngã tư Lý thường Kiệt – Đào duy Từ, khoảng 4 giờ chiều, tôi thấy có xe bán bánh ống lá dứa đậu sát lề. Càng đến gần, mùi thơm nghi ngút tỏa lên từ nồi hơi khiến ta càng thấy đói bụng và thèm ăn ngay một cái. Bánh ống lá dứa bắt nguồn từ người Khờ me Nam bộ. Từ lúc bé thơ tôi đã được ăn. Bánh có hình trụ tròn, vị ngọt thanh, béo ngậy, bởi sự kết hợp…

Read More
Truyện ngắn 

Anh chồng trẻ phòng kế bên

Căn phòng rộng hơn phòng tôi ở cuối dãy vừa có người thuê. Đó là hai vợ chồng trẻ có đứa con gái độ hai tuổi. Họ dọn đến nhanh gọn vì không có nhiều đồ đạc, duy chỉ có tấm nệm là to và dày, phải hai người khiêng. Hai chiếc xe máy cà tàng họ để luôn ngoài sân, gần nhà kho. Đứa bé hay khóc nhè, suốt ngày ôm con gấu bông nhỏ, tôi đếm một ngày bé khóc cũng hơn chục lần. Bà mẹ thì cứ…

Read More
Ghi chép 

Trở thành nhà văn khó cỡ nào?

Một phát hiện vừa muộn màng vừa chẳng ích lợi gì, nên khó gọi là “động trời” với tôi. Đó là phương cách tôi sáng tác. Có lẽ không giống ai và cũng trái ngược hẳn nguyên tắc, bài bản viết văn.   Đến hôm nay, nghiệm lại tôi chợt nhận ra xưa giờ tôi toàn sáng tác ngẫu hứng, nghĩ tới đâu viết tới đó. Có khi ý tưởng đảo chiều, tôi phải xóa đi bớt để hiệu chỉnh lại. Hoàn toàn không có một cốt truyện sẵn, một…

Read More
Ghi chép 

Nhớ mãi Tết xưa

Hồi nhỏ khoái tết, giờ vẫn khoái y vậy. Mấy ngày tết nhà “tràn ngập” bánh mứt, dưa hấu, nước ngọt. Có những 3,4 kết nước ngọt để ở phòng khách, bên hông tủ thờ, mỗi kết đều có mấy loại như nước cam, xá xị, bạc hà…Hồi đó Coca Cola mới ra nên nhà ít uống. Chai nước cam màu cam đỏ, nhãn hiệu Con Cọp uống ngon bá chấy. Xá xị hiệu Con Nai. Bạc hà hiệu gì đó quên mất. Ngày nay không thấy nước ngọt bạc…

Read More
Ghi chép 

Mưa tuổi nhỏ

Mấy chục năm trước nhà ba má tôi ở Bình nguyên, phố bà Hai Đính. Dãy phố rộng có 5 căn cho thuê. nằm gần đường đất đỏ, qua hết những ngôi nhà vườn là đồng ruộng hai bên dài ngút mắt với những bờ đê và hàng me cao vút. Mùa mưa, gặp những bữa mưa to nước ngấp nghé thềm nhà, những chú cá trê con lững lơ bơi lội, những con nòng nọc ếch nhái tung tăng. Chúng rất bạo dạn,  giống như đang “ở nhà” vậy.…

Read More
Bài của báo Người Lao Động 

Viết nhật ký đoàn phim bằng ống kính

Thu nhập không cao lại đầy vất vả, khó nhọc nhưng những người theo công việc nhiếp ảnh phim trường đã tìm thấy nhiều niềm vui tinh thần để bám trụ với nghề Trong đoàn làm phim, ngoài những nhân vật quen thuộc như diễn viên, đạo diễn, quay phim, thư ký trường quay…, vẫn còn có một thành viên quan trọng không kém. Họ được xem là “người viết nhật ký đoàn phim bằng ống kính”, ghi lại những khoảnh khắc thăng hoa của diễn viên, đạo diễn và…

Read More
Sưu tầm 

Câu chuyện về bài thơ “Hai sắc hoa ti-gôn”

Cuối mùa thu năm 1937, tòa soạn báo Tiểu thuyết Thứ bảy nhận được bài thơ nhan đề Bài thơ thứ nhất, rồi sau đó ít ngày, nhận được một bài thơ nữa, nhan đề Hai sắc hoa ti gôn, đều của một tác giả ký tên T.T.Kh. Sau đó, tòa soạn không nhận được bài thơ nào nữa của T.T.Kh, cũng không biết tác giả này ở đâu.   Sau khi báo đăng hai bài thơ, làng văn xôn xao lắm, nhưng không hề thấy T.T.Kh liên hệ với…

Read More
Truyện 

Ma nhà trọ

Năm 2009 tôi thuê nhà trọ ở quận 4. Diện tích căn phòng là 12 mét vuông, tính luôn tầng gác, nằm ở cuối dãy. Không hiểu sao những phòng khác rất ít khi có người ngủ lại ban đêm. Cứ chiều đến là không thấy họ đâu cả. Chỉ có căn phòng ở cạnh tôi luôn luôn có ít nhất một người ở nhà. Có khoảng 5 sinh viên thuê căn phòng đó để trọ học. Một đêm kia, sau khi ăn liên hoan off máy đoàn phim, tôi…

Read More
Sưu tầm 

Bức tranh về hạnh phúc

Nazim Hikmat – nhà thơ Thổ Nhĩ Kỳ vĩ đại – đã từng đề nghị người bạn Abidjan Dino – cũng là một họa sĩ nổi tiếng – vẽ một bức tranh về HẠNH PHÚC. Anh ấy đã vẽ bức tranh nổi tiếng tả cảnh một gia đình nằm chật chội trên chiếc giường không lành lặn, trong một căn phòng xác xơ và dưới mái nhà đang bị mưa dột nhưng trên khuôn mặt của từng thành viên vẫn nở nụ cười tươi! Hạnh phúc không phải là không…

Read More
Ghi chép 

Nhà thờ Giáo xứ Bến Tre

Ảnh bìa là cảnh mình đang ngồi cà phê gần ngã tư đường dẫn đến trường cũ ngày xưa- Trung học bán công Tân Dân. Thuở ấy mình còn chưa biết cà phê cà pháo, chỉ đi học rồi về nhà. Đến năm lớp 11 học trường công lập Kiến Hoà mình mới tập tành ngồi quán với mấy đứa bạn. Quán nước lề đường nhìn ra bờ hồ Chung Thủy. Đó cũng là thời gian mình bắt đầu phì phèo điếu thuốc. Về nhà không dám hút công khai…

Read More
Truyện ngắn 

Ma ngoại thành

Hồi đó tôi sống với M trong căn nhà cấp 4 ven bờ kênh. Đây là khu ngoại thành xen lẫn đất vườn và những thửa ruộng hoa màu nên nhà cửa rất thưa thớt, có nhiều mảng mênh mông cỏ dại. Từ nhà tôi nhìn ra, phía trước là đường đất hẹp, bên trái dẫn ra lộ chính, bên phải đi sâu vào ngang qua một căn nhà hoang cây cỏ um tùm. Mùa mưa đường trơn trợt dễ té. M rất sợ ma, vậy mà lại chịu ở…

Read More
Sưu tầm 

Lòng biết ơn

  Một cậu bé nghèo làm nghề bán hàng rong để kiếm tiền ăn học. Một ngày nọ, cậu bé chỉ còn một đồng trong túi, mà bụng thì đang đói, cậu ta đi đến nhà bên cạnh để ăn xin. Một phụ nữ trẻ đẹp, nhìn thấy cậu bé. Cô ta đoán là cậu đang đói bụng, nên cô mang cho cậu một ly sữa lớn. Cậu chầm chậm uống sữa, rồi hỏi: Cháu phải trả cho cô bao nhiêu tiền? Người phụ nữ trả lời: Cháu không nợ…

Read More
Sưu tầm 

Sức nặng của lời cầu nguyện

Một phụ nữ bước vào cửa tiệm tạp hóa lớn, cô ngó quanh dáo dát rồi đến bên quầy tính tiền nói với ông chủ. – “Thưa ông, tôi cần mua một ít thức ăn, nhưng tôi không có tiền ngày hôm nay. Ông có thể cho tôi mua chịu được không? Tôi hứa sẽ đem tiền đến trả ngay khi sớm nhất có thể“, cô cuối đầu ngượng ngùng nói. – “Oh, không được đâu. Tôi đâu biết cô là ai? Làm sao tôi có thể bán chịu cho…

Read More
Sưu tầm 

Câu chuyện xúc động lòng người về “cậu bé muốn mua Thượng Đế”

Vào thế kỷ 20, tại một thành phố nhỏ ở phía Tây nước Mỹ, một cậu bé khoảng 10 tuổi cầm trong tay đồng 1 đô la đi đến từng cửa hàng ở ven đường và hỏi rằng: “Xin hỏi, ở đây có bán Thượng Đế không ạ?”. Các chủ cửa hàng hoặc nói không có, hoặc cho là cậu bé phá phách bèn đuổi đi ngay. Khi trời sắp tối, cậu bé vẫn cố gắng đi đến hỏi cửa hàng thứ 69: “Xin hỏi, ở đây có bán Thượng…

Read More