Truyện ngắn 

Người bảo thủ

*Truyện ngắn của Sĩ Huỳnh *Ảnh bìa: Hỷ, nộ, ái, ố – tranh sơn dầu – Phan Trọng Văn. Anh luôn tìm cách phân trần với vợ những chuyện mà anh cho là do người ta không hiểu anh mới ra cớ sự. Hình như anh chẳng để ý đến việc cô vợ luôn đứng về phía anh. Dù vợ có nói nhiều lần câu “anh nói đúng”, anh vẫn lằng nhằng, kể lể. Vợ anh là người ít học, tính khí đơn giản, có phần hơi nhu nhược. Chị…

Read More
Truyện ngắn 

Cưới vợ phải cưới liền tay

1- Phía sau nhà tôi là khu đất trống nhiều cỏ dại làm đường đi ngang về tắt của lối xóm. Cạnh đó là một con mương hẹp, dài có nhiều cá thòi lòi và những con còng màu đỏ chót trông rất đẹp, nhìn là muốn bắt lên chơi. Có lần ở Saigon về thăm má, tôi không đi vào cổng chính mà rẽ hướng nhà sau để gây ngạc nhiên cho cả nhà. Nào ngờ khi tới cửa thấy đóng kín, nhìn qua khe hở thấy nhà bếp…

Read More
Truyện ngắn 

Cô bé ở ghép

Dãy nhà trọ tôi ở nằm lẫn trong khu biệt thự sang trọng. Lúc đầu đó là mảnh đất trống được cho thuê lại trong thời hạn 5 năm. Người ta xây lên khu phòng trọ hai dãy đối diện nhau, mỗi bên 5 căn, chừa lối đi rộng khoảng 2 mét rưỡi. Căn bìa bên trái sát cổng là của người quản lý, một chị tuổi khoảng 35 – 36, sống một mình, thỉnh thoảng có cô em đến thăm. Căn phòng nhỏ bằng một nửa phòng cho thuê,…

Read More
Truyện ngắn 

Mình cưới nhau đi

Chắc rằng ai cũng thương mẹ mình hết, nhưng với một ý nghĩ hết sức chủ quan, tôi cho là chỉ có tôi mới thương mẹ tôi nhất, bởi vì nhà đông anh em nhưng mẹ thương nhất là tôi! Mỗi lần về quê, trong bữa cơm có đông đủ anh chị em tôi, mẹ tôi thường hay nói: Tụi con đứa nào cũng hạnh phúc! Chỉ tội nghiệp thằng này… Mẹ chỉ tay vào tôi rồi nức nở khóc, bỏ chén cơm xuống không ăn nữa.  Tôi cười, ôm…

Read More
Truyện ngắn 

Lulu yêu dấu

Tôi thuê phòng trọ ở quận 4 được chừng một tháng thì được cô bạn cho một con chó ta độ hai, ba tháng tuổi mang về nuôi. Tôi đặt tên là Lulu. Mấy ngày đầu mỗi lần tôi ra khỏi nhà là Lulu sủa om sòm khiến ông chủ mắng vốn. Nhưng thấy ông cũng khoái con Lu (vì ông chỉ nói nhẹ nhàng, lại còn cười nữa) nên tôi cũng yên tâm. Ông chỉ tôi cách để Lulu đừng kêu sủa mỗi lúc tôi đi, là chuẩn bị…

Read More
Truyện ngắn 

Gác khuya

Đã khuya lắm rồi mà tôi vẫn không sao dỗ giấc nên quyết định xuống nhà, mở cửa ra ngồi hút thuốc. Người phụ nữ trên gác kia đã chìm vào mộng đẹp từ lâu. Đó là cô bạn đời của tôi – danh xưng mà tôi thường dùng để chỉ người vợ không chính thức, sống với nhau giống như gá nghĩa. Theo lời kể thì cô ấy bị chồng bỏ rơi để chạy theo bóng hồng khác. Lúc mới quen nhau người chồng ấy chỉ là thầu san…

Read More
Truyện ngắn 

Cô gái đêm khuya

Trong đêm tối như nghe có tiếng chân ai bước nhẹ ngoài cổng rào. Tiếng tàu lá chuối trong vườn xào xạc. Tiếng con cún bị xích dây sủa con mèo hoang. Rồi bỗng dưng không gian trở nên thinh lặng, chỉ còn nghe tiếng vài loại côn trùng chưa biết gọi tên rả rít, hòa quyện một tấu khúc bùi ngùi. Đêm khó ngủ. Tôi vén mùng chui ra ngoài. Vầng trăng vằng vặc trên cao. Cuối hẻm đá bi ánh đèn leo lét. Tôi châm điếu thuốc cuối…

Read More
Truyện ngắn 

Nhà cổ – Truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư

Mùa chướng xổ cửa đất Phương Điền. Nửa đêm cả nhà tôi tốc mùng ngồi nghe tiếng ngói dịch lắc cắc, rờn rợn trên mái nhà phía Đông Nhân Phủ. Má tôi mở cửa sổ, kêu vọng qua bên đó, “Thằng Tứ Hải đem mấy đứa nhỏ qua ngủ với má con tao nì. Để không may ngói rớt trúng đầu, tội nghiệp tụi nó lắm nghen”. Dứt tiếng thì cái đầu tóc ngái ngủ bù xù của ông chủ trẻ của “Nhân Phủ” lù lù trước sân, tay na…

Read More
Truyện ngắn 

Nguyễn Ngọc Tư: “Giao thừa”

Đã thấy mấy vạt hoa vàng loè xoè, đã thấy những trái dưa hấu bóng mẫy thẫm xanh chất tầng tầng trên chợ. Thế là Tết thật rồi. Tết cứ làm người ta nao lên nôn nóng ngóng chờ, rồi lại nuối tiếc cho tuổi xuân qua. Chợ Tết chạy dọc theo các vỉa hè quanh ngã năm, bán toàn dưa với hoa. Vô tình chỗ Đậm bán đối diện với khu nhà đẹp nhất, cao nhất và sầm uất nhất thị xã. Sau lưng, cách một lớp chì gai…

Read More
Truyện ngắn 

Đau gì như thể…

* Truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư   Ông già Tư Nhỏ thức dậy từ lúc nửa đêm. Ông rên lên một tiếng ứ hự, thấy thất vọng khi nghe lòng mình vẫn còn đau. Có một niềm khát khao đến cháy bỏng, ông vẫn thường ước ao một lần nào đó đánh giấc thật sâu, khi trở dậy nỗi đau ấy biến mất, không còn dấu vết, như thể nó chưa từng có trên đời. Ông khẽ khàng vòng theo mé hè ra chái sau, bắc ấm…

Read More
Truyện ngắn 

Đồng trang phải lứa

Thuỷ ngã người vào lòng tôi, dúi đầu vào ngực tôi, vòng tay kéo đầu tôi xuống. Tôi hôn nàng và chợt phát hiện ra môi mình có vị mặn. Thuỷ khóc!…Khi đến với nhau, chúng tôi không hề có giao ước gì cả. Nhưng mỗi đứa đều hiểu ngầm rằng phía trước hiện đang có bức tường thành chắn lối. Quay về thì không ai muốn mà bước tới cũng không. Đúng vậy! Không muốn chứ không phải là không thể được!Những giọt nước mắt của Thuỷ đã mang…

Read More
Truyện ngắn 

Một mối tình – Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư

Mưa vô mùa, nghĩa là hết một đợt dài lưu diễn, tôi về quê. Má tôi chặt lá, giúc nếp cặm cụi ngồi gói bánh cà bắp, nấu một nồi tám đầy vun bánh. Tôi hỏi má gói chi nhiều vậy, má cười: “Cho cha con thằng Bầu, tội nghiệp tụi nó, nhà không có đàn bà nên cũng có bánh trái gì ăn đâu…”. Tôi giành: “Chừng nào bánh chín, để con đem qua bển cho. Mà, má nè, anh Hai có tính bước thêm bước nữa chưa, hả…

Read More
Truyện ngắn 

Một chút ghe, một chút xe, một chút phà

Xe ôm chạy từ đường cái tới bến phà chừng 10 phút. Chuyến phà qua lại liên tục, đứng bên đây nhìn qua bờ bên kia, tưởng như chạy ào một cái là tới. Anh bước lên phà. Gió lồng lộng. Buổi chiều thôn quê thật dễ chịu. Có 3 chiếc xe máy, 5 người khách. Bao nhiêu cũng chạy. Tới giờ là chạy. Anh nhìn quanh quất, hy vọng gặp được người quen. Mà anh quen ai ở đây nhỉ? Cô ấy có về đây không? Đúng ra là…

Read More
Truyện ngắn 

Chuyện của Lụt – Truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Tư

Minh họa: Bích Khoa Chưa bao giờ Lụt nản lòng, dù đuổi theo con cá thác lác chuyên phá mồi câu hay theo dấu của ông Sơn Đông bán thuốc. Lúc đó đang bữa cơm chiều, ông Sơn Đông đi ngang qua xóm. Không đợi ông cất cái giọng lơ lớ lên, cũng chẳng cần ngó ra lộ xóm người ta vẫn biết chính ông Sơn Đông, không ai khác, kẻ kích động bầy chó lên cơn khùng. Khó kiếm con chó nào, dù nhã nhặn nhất có thể nhịn…

Read More
Truyện ngắn 

Truyện siêu ngắn

Đã hơn 9 giờ sáng, quán cà phê bình dân vắng khách, chỉ còn lại bàn của anh Ba với 2 người bạn. Họ đã trãi qua “bình luận vĩa hè” về các tin thời sự như “Bão Nesat hướng đến quần đảo Hoàng Sa, mạnh cấp 13”; Cựu Tổng thống Donald Trump bị cáo buộc sửa các báo cáo khoa học, ngăn chặn thông tin chính xác và các biện pháp phòng dịch cấp thiết khi đại dịch COVID-19 bùng nổ”… Nhắc lại vụ nữ sinh văng tục, có…

Read More