Bâng khuâng chiều nhà trọ

FavoriteLoadingThêm vào "Bài yêu thích"

Nó ra mở cổng cho chị đi làm rồi đứng ngóng nhìn ra đường. Buổi sáng sớm, đâu như gần 6 giờ, phố nhộn nhịp người xe. Bà bán xôi ở đầu hẻm đắt ghê, có 4, 5 người khách đang đợi. Cây xăng bên lề đối diện cũng đông. Shop Con Cưng chưa mở cửa. Đứng đây nó chỉ thấy được bao nhiêu đó. Nó thèm ra đường, đi lòng vòng chơi, nhưng chị nó cấm triệt để. Chị bảo ngoài đường phức tạp lắm, người xe đông đúc, kẻ xấu cũng nhiều. Cỡ 13, 14 tuổi như nó cũng có thể bị bắt cóc như chơi. Và còn dịch bệnh nữa. Chưa hết Covid đâu nha, chị bảo, khả năng còn tiềm tàng rất cao. Lỡ có bề gì thì khổ em, khổ chị, khổ láng giềng hàng xóm.
Nó quay trở vào. Phòng chị em nó nằm ở cuối dãy nhà trọ, bé như chiếc hộp, có được chiếc gác lửng. Nó ngủ dưới nhà, chị trên lầu. Ban đêm chị nó dắt chiếc xe máy vào, chật cả lối đi. Chị nó làm công nhân, tăng ca nhiều nên được tiền nhiều, sắm sửa trong nhà đủ thứ. Tủ lạnh cũng có, máy giặt cũng có, tủ quần áo, tủ chén…như nêm chặt căn phòng. Nghe chị nói tất cả đều mua trả góp. Nó khoái cái máy giặt, bỏ quần áo, đổ xà bông vào rồi đóng nắp, máy chạy êm ru. Nó kêu chị chỉ cách thao tác rồi giành lấy trách nhiệm giặt, cứ ba ngày giặt một lần. Nhớ lúc trước chị toàn giặt tay, nhìn mà tội.
Ông chú phòng đối diện bây giờ mới chuẩn bị chở vợ đi làm. Ngày nào cũng cỡ 6 giờ rưỡi là đi. Trông chú mặc quần áo chỉnh tề thấy trẻ hơn là ở trần khoe cái bụng phệ. Mà chú cũng đâu có mập mạp gì, người chỉ roi roi, cao cũng chẳng cao, thấp cũng chẳng thấp, chắc độ khoảng mét sáu mấy nhưng tướng đi còn mạnh dạn lắm. Tóc chú nhuộm màu đen nâu, lâu không đi tiệm là lòi ra nhiều mảng bạc trắng. Chú đeo cặp kính cận dày cui, chắc nặng độ lắm.
Nó để ý thấy buổi sáng chú đi chừng nửa tiếng là về, cất xe, khóa cửa phòng đi tiếp. Ban đầu nó nghĩ chắc chú đi ăn sáng nhưng sau mới biết là chú đi bộ tập thể dục. Nó nói chuyện với chị, hay kêu chú là “chú bụng phệ” nhưng chị nó cãi:
▪︎ Phệ đâu mà phệ. Tại ngực ổng lép kẹp nên mới lòi cái bụng ra đó thôi.
▪︎ Mà sao bụng ổng to thế chị hén?
▪︎ Chắc tại ổng hay ăn đêm. Có khi 8, 9 giờ tối còn thấy hai vợ chồng ăn trứng vịt lộn ngoài đầu hẻm.
▪︎ Chắc tại chiều ổng ăn không no. Mà vợ ổng ấy, nhìn còn trẻ ghê chị nhỉ.
▪︎ Chắc vợ sau.
Khi chị em nó dọn về đây đã thấy chú ấy, có lẽ đã ở lâu. Phòng chú diện tích cũng y chang phòng nó nhưng nhìn vào thấy đồ đạc gọn ghẻ hơn nhiều. Cũng tủ quần áo, tủ lạnh, máy giặt, lại thêm chiếc bàn vi tính to đùng. Xe máy cả ngày để luôn trong phòng, sáng chú chở vợ đi làm về là dắt vô, chiều đón vợ về thì để ngoài hiên, tối dẫn vào. Ngày nào cũng như ngày đó, không sai chạy tí nào. Cuối tuần hai ông bà về quê, sáng sớm thứ hai mới lên lại. Chị đi làm thì không tính, còn chú ở nhà cả ngày không giao du với ai, sống gần như khép kín. Đôi lúc nó cũng muốn chuyện trò với chú nhưng ngại nên thôi. Mà nó nghĩ mình cũng mắc cười, vợ chồng người ta mà nó gọi chồng là chú, gọi vợ là chị. Chị ấy chắc cũng chỉ hơn chị nó vài tuổi là cùng. Nhà nó đông anh em. Nó là em gái út, lên đây ở cùng chị cả để đi học. Mãi mà chị nó chưa xin được trường cho nó học. Chị bảo giữa niên học rất khó xin, hầu như là không thể. Vậy là nó phải đợi cho qua hết mùa hè này. Nó nhớ bạn bè dưới quê. Con Thảo, con Nga, thằng Đức…Nghe nói năm nay con Thảo cũng sẽ lên Sài Gòn, đi học hay làm gì đó nó cũng không rõ. Thằng Đức thì là con một, chắc sống dưới đó luôn. À mà quên, ở quê đâu có trường Đại học. Nó cũng nhớ ba mẹ và các anh chị. Coi vậy chứ nó thấy nhà mình thật có phúc, con cái đều được ăn học đàng hoàng. Ba nó đi biển, mỗi chuyến về đều được nhiều tôm cá. Có một điều mà nó mới phát hiện gần đây là nhìn chú nó cứ nhớ về ba nó. Ba cũng ít nói như chú, gương mặt cũng hao hao giống chú, nhất là đôi mắt. Dù ba không bị cận nhưng cặp mắt hằn nhiều vết nhăn, tựa như chú khi không đeo kính. Nhà nó ở phố chợ, mẹ bán thuốc tây cho chủ, nghe chị nó bảo mẹ là dược tá giỏi, nhưng cũng chị nói, bây giờ người ta bắt các tiệm thuốc phải có dược sĩ đứng tên, cũng chưa biết ra sao nữa. Mà cũng hay, cả nhà nó chưa bao giờ phải đi khám bệnh viện. Nóng sốt nhức đầu hay đau bụng, mẹ cho một liều thuốc là khỏi.
Chú ấy đã về, bắc ghế ngồi ngay cửa, hút thuốc. Ở nhà, chú cởi trần, chỉ mặc chiếc quần đùi dài tới gối. Hút hết điếu thuốc chú lại cầm điện thoại, chúi mũi vào bấm bấm viết viết cái gì đó. Chú ngồi viết cũng lâu, thỉnh thoảng lại ngẩng lên, trầm tư suy nghĩ. Gần trưa, khoảng hơn 11 giờ, chú thay đồ đi, chắc ăn uống gì đó ngoài ngõ vì nửa tiếng sau đã trở vô. Có bữa thấy chú ăn trưa ở nhà, bới một tô cơm ra ngồi bậc cửa. Có lẽ cứ vài hôm chị lại nấu ăn cho chú.
Bữa kia, buổi chiều, thấy chú ăn mặc bảnh tỏn, tóc bôi kem bóng lưỡng, chắc đi ăn tiệc. Chú mặc sơ mi trắng có thắt một cái nơ màu xanh, quần jean đen, mang giày Adidas. Chút sau thấy chị ra ngóng nhìn ngoài cổng, mặc nguyên bộ áo dài xanh lơ có thêu hoa tím, đi guốc cao. Trông chị đẹp hẳn ra, chả bù với bộ đồng phục công nhân mặc đi làm hàng ngày. Nhìn chị cũng cao gần bằng chú. Rồi hai vợ chồng khóa cửa phòng, bước ra cổng. Chẳng biết họ đi đâu nhưng đến tối về nghe lõm bõm câu chuyện họ trao đổi, nó đồ rằng họ đi nhà thờ làm lễ cưới.
Coi vậy mà nó suy đoán cũng giỏi. Như qua hôm sau hai vợ chồng đi đâu mấy bữa, nó đoán là về quê đãi tiệc cưới. Rồi khi trở lên, chiều hôm đó hai người lại ăn mặc đẹp rời nhà, nó đoán là đi ăn tiệc cưới nhà hàng mà khách mời chính là bạn bè. Tự dưng nó cảm thấy vui lây, bảo chị nó:
▪︎ Chú với chị mới làm đám cưới. Trông hai người trẻ ra cả chục tuổi.
Chị nó ngạc nhiên:
▪︎ Sao em biết?
▪︎ Sao không. Nhìn là đoán được liền.
▪︎ Ừ, mà lớn tuổi rồi, cưới hỏi chi nữa nhỉ?
▪︎ Chị nói sao vậy? Làm gì thì người phụ nữ cũng phải có danh phận chứ.
▪︎ Em hay quá hén. Biết danh phận đồ nữa. Mà em nói cũng đúng. Phụ nữ có thể không cần lấy được người chồng giàu có, nhưng bắt buộc phải có danh phận. Như chị nè…
Người chị bỏ lửng câu nói nhưng nó hiểu. Chị nó trót yêu nhầm người đàn ông đã có gia đình, đau đớn lắm mới dứt ra được. Mấy năm nay chị bỏ mặc chuyện chồng con, lo cho công việc. Vậy mà nó thấy chị vui hơn trước nhiều, biết chăm lo cho bản thân nhiều hơn. Nó thấy hai vợ chồng chú sống rất hòa thuận, chưa khi nào nghe tiếng cãi vã. Hình như hai người ai cũng qua một đời chồng đời vợ nên có nhiều kinh nghiệm, biết trân trọng những gì hiện có, vì hạnh phúc đôi lúc rất mỏng manh, dễ vỡ. Chẳng biết họ có con cái gì không?
Một bữa kia thấy chú vắng nhà mấy bữa, chị cũng không thấy, nó nghĩ chắc về quê có việc. Chừng hai người lên rồi, nó thấy buổi sáng chú không ngồi ngay bậc cửa nữa mà ngồi trong phòng, ngay bàn vi tính. Đi ra đi vào, nó để ý thấy dường như chú khóc. Suốt ngày cứ thế, chú cứ ngồi đó, bỏ cơm trưa, nó nhìn thấy có lúc chú gục đầu lên bàn, vai rung rung, nấc nghẹn. Chịu không nỗi, nó bạo gan bước đến cửa phòng chú, nhẹ nhàng cất tiếng:
▪︎ Chú ơi.
Chú giật mình ngẫng lên, đưa tay quệt nước mắt:
▪︎ Có chuyện gì đó con?
Tiếng “đó con” của chú nghe ngọt lịm khiến lòng nó xao xuyến. Nhưng rồi nó lại không biết nói gì, cứ lắp bắp:
▪︎ Dạ…con…con…
▪︎ Có gì cứ nói.
▪︎ Con định hỏi sao chú lại khóc vậy?
▪︎ Mẹ chú vừa qua đời. Chú buồn quá nên khóc.
▪︎ Bà được bao nhiêu tuổi vậy chú?
▪︎ Bà chín mươi sáu tuổi.
▪︎ Thôi chú đừng buồn nữa. Bà sống vậy là thọ lắm đó chú. Bà ngoại con chưa được bảy mươi đã mất. Ông ngoại thì mất lúc con chưa ra đời.
▪︎ Con ở phòng nào?
▪︎ Phòng đối diện nè chú. Chú không biết thật sao?
▪︎ Mắt chú kém lắm, có để ý gì đâu.
▪︎ Dạ. Con thấy chú đeo kính cũng dày ghê. Chú cận mấy độ?
▪︎ Mười một độ. Nhưng còn tệ hơn vì đã bị thoái hóa.
▪︎ Chú còn chạy xe máy được là ngon rồi. Anh con mới có 5 độ mà bỏ kính ra là mò mẫm. Chú có con chưa chú?
▪︎ Chú có hai đứa con trai đã lập gia đình. Chú làm ông nội cũng đã mấy năm rồi. À, giờ con đang làm gì?
▪︎ Con chờ tựu trường xin vô học lớp 9. À, con vô nhà chơi chút được không chú?
▪︎ Nhà chú có gì mà chơi. À không, có sách báo cũ nè, con xem không?
▪︎ Con thích báo cũ lắm.
Nó vào ngồi bệt xuống sàn, dở từng tờ báo ra đọc. Chú mở máy tính lên, gõ chữ nghe lộp bộp, hình như viết gì đó. Nó hỏi, làm như đã thân thiện lắm:
▪︎ Chú viết gì vậy chú?
▪︎ À, chú viết blog. Con biết blog không?
▪︎ Dạ biết chứ. Con cũng có chơi Facebook. Nhưng lâu lâu chị con mới cho mượn điện thoại.
▪︎ Lâu lâu là bao lâu?
▪︎ Dạ, hôm nào chị ngủ sớm. Mà, ngày nào chú cũng viết hả chú? Chú viết gì?
▪︎ Chú viết tạp ghi. Có khi làm thơ, sáng tác truyện ngắn.
▪︎ Có tiền không chú?
▪︎ Chú viết chơi thôi. Chú có một trang web, được bài nào là cứ đưa hết lên đấy.
▪︎ Chắc chú cũng có viết bài đăng báo chứ?
▪︎ Sao con biết hay vậy? Lúc trước chú có gởi bài cho các báo. Mà nhuận bút cũng không được bao nhiêu. Vả lại, bài viết đăng báo khó lắm, không phải như viết blog đâu.
▪︎ Con biết mà. Viết blog tự do hơn, muốn viết gì thì viết. Chú về hưu rồi phải không?
▪︎ Chú hưu được mấy năm rồi.
▪︎ Vợ chú còn trẻ ghê. Chị ấy chắc làm công ty gần đây.
▪︎ Đúng rồi, chị làm trong khu Công nghệ cao, gần lắm.
▪︎ Mà chú ơi, con nói chuyện vầy có làm phiền chú không? Con sợ làm mất cảm hứng viết bài của chú.
▪︎ Không sao đâu, viết chơi thôi mà. Bữa nay không được thì mai, mốt viết.
Càng trò chuyện nó thấy chú cũng rất vui vẻ, cởi mở, khiến mọi cách biệt chừng như tan biến. Chú kể cho nó nghe về nghề làm phim, một công việc mà chú đeo đuổi mấy chục năm. Nó chợt ước ao được một lần nhìn đoàn phim làm việc. Phải chi chú còn làm thì dễ quá. Nó cười thật nhiều với những chuyện hậu trường đoàn phim mà chú kể. Chuyện những diễn viên ngôi sao các thời. Chuyện các đạo diễn tài ba. Nó như lạc vào một cánh rừng hoa muôn màu muôn vẻ.
Chợt chú đứng dậy, nở một nụ cười hiền hậu, những giọt nước mắt đã khô trên má:
▪︎ Thôi chú đi ăn đây. Sáng giờ chưa có gì trong bụng.
▪︎ Dạ. Chúc chú ăn ngon miệng. Con về phòng nhé.
Nó về, bật bếp ga lên hâm thức ăn. Ghê chưa, hôm nay nó dám bạo gan hỏi chuyện chú ấy. Mặc dù trông chú rất khép kín nhưng riêng nó lại có cảm giác chú rất gần gũi. Thì quả đúng vậy, chú cũng vừa vui vẻ trò chuyện với nó rồi còn gì.
Hôm sau chị nó được nghỉ phép, hai chị em cùng về quê. Sáng đi ngang thấy phòng chú đóng cửa. Tự dưng nó có ý nghĩ hôm nào trở lên sẽ biếu chú vài con tôm con cá ăn lấy thảo. Mà nghe mẹ nói lúc này biển động, không biết ra sao nữa. Thôi, có gì xin tiền chị mua cũng được. Nghe chú kể mẹ già vừa mất, nó bỗng cảm thương. Chú lớn tuổi vậy mà vẫn còn mẹ, thật quý hóa. Chắc chú thương mẹ chú lắm. Mẹ mất rồi, cứ khóc mãi không thôi.
Một hôm chị nó thông báo sẽ dọn nhà đi. Chỗ ở mới nghe nói hơi xa, nhưng ở ghép sẽ đỡ tốn tiền, chờ người bạn chị ở quê lên sẽ cùng ở. Nó cũng biết chị ấy, đó là chị Phượng cách nhà ba mẹ mấy căn. Chị lên để đi làm công ty, vì công việc ở quê bấp bênh quá, bữa đực bữa cái, làm không đủ sống. Nó nghe chị nó nói vậy, cũng không hỏi làm nghề gì. Đầu óc nó suy nghĩ lung tung. Ở đây quen rồi, nghe dọn đi nơi khác nó cảm thấy oải. Còn chú nữa, tự dưng nó không muốn xa chú.
Đến buổi trưa, chú qua phòng nó, chìa ra chiếc điện thoại:
▪︎ Cho con nè. Chú vừa đổi máy mới.
Nó chưng hửng rồi xua tay:
▪︎ Thôi con không dám lấy đâu. Chị con không cho đâu.
▪︎ Gì mà không cho. Của chú cho mà. Con lấy đi.
▪︎ Để chiều con hỏi chị đã.
Chiều chị nó về, nó cứ lòng vòng, đi tới đi lui không biết mở miệng thế nào. Chị nó thấy lạ, trừng mắt:
▪︎ Cái con này…Làm gì mà lẩn quẩn bên tui hoài vậy?
▪︎ Hồi trưa…chú có qua đây…cho em…cái điện thoại mà em không lấy, sợ chị rầy.
▪︎ Chú nào?
▪︎ Thì chú bụng phệ đó chứ chú nào.
▪︎ À, của chú đó thì được. Máy còn tốt không?
▪︎ Em cũng không biết, nhưng thấy còn mới tinh.
▪︎ Vậy là ổng giữ kỹ đó. Em nhận đi, chị cho đó.
▪︎ Vậy hả chị. Để em nói chú.
Nó mừng vì từ đây khỏi xài chiếc điện thoại cùi bắp nữa, chả có được chức năng gì ngoài nhắn tin và nghe gọi. Nó sang phòng chú, như đợi sẵn, chú đưa chiếc điện thoại iPhone cho nó ngay:
▪︎ Chiếc iPhone 7 plus này còn tốt lắm, chỉ tội cái mau hết pin. Nhưng con ít xài thì được. Chịu khó sạc pin thường.
▪︎ Dạ, con cám ơn chú.
▪︎ Không có gì. Nếu không biết chỗ nào thì hỏi chú chỉ cho nhé.
▪︎ Dạ, chú.
Nó mang điện thoại về, chị nó lấy săm soi một lúc rồi phán:
▪︎ Còn mới ghê.
Nó chia sẽ:
▪︎ Lúc trước chú làm phim đó chị. Làm mấy chục năm cho tới ngày nghỉ hưu luôn.
▪︎ Chị biết rồi.
▪︎ Ủa, sao chị biết vậy?
▪︎ Sao lại không? Chỉ có em mới chuyện gì cũng không biết.
▪︎ Tại chị lớn còn em thì nhỏ mà.
▪︎ Nhỏ gì. Mười bốn mười lăm tuổi rồi đó cô nương.
Nó không thèm đôi co với chị nữa mà nằm mở điện thoại ra khám phá. Rồi nó lại nghĩ về chị nó, không hiểu sao người lớn lại biết nhiều chuyện đến thế. Chắc chị còn rành về chú hơn là nó tưởng.
Qua hôm sau, thứ bảy, chú và chị đã về quê. Chị nó đi đâu về, thấy vui vẻ lắm, bảo nó:
▪︎ Lát chiều dọn nhà nha nhỏ.
Nó hết hồn:
▪︎ Gì. Sớm vậy chị?
▪︎ Chị Phượng lên rồi. Qua sớm cho vui.
Vậy rồi khoảng hơn 5 giờ chiều có mấy anh bạn cùng công ty đến. Những món đồ chén bát, ly tách hai chị em đã gói gọn cẩn thận. Quần áo cho hết vào hai chiếc va li. Các thứ khác đóng thùng dán lại. Mấy anh trai phụ nhau khiêng tủ quần áo, tủ lạnh, máy giặt ra xe. Người khác thì lo tấm nệm, nồi ơ xoong chảo, bếp ga. Người nữa tháo mấy tấm ván kệ. Chỉ một loáng là nhà sạch trơn, không còn lại thứ gì. Nó vừa làm vừa nghĩ ngợi vẩn vơ, nhớ chú. Ngày mốt chú trở lên chắc sẽ bất ngờ lắm không thấy nó đâu. Hổm rày nó cũng quên nói về chuyện chuyển chỗ ở.
Nó nghĩ chị chỉ nói vậy thôi chứ chắc còn lâu lắm. Người lớn hay quyết định vội vàng quá, không kịp để người ta tính toán. Ừ mà nó tính toán gì nhỉ? Tự dưng nó bật cười vì suy nghĩ của mình. Chị nó chợt hỏi:
▪︎ Cười gì đó con nhỏ kia?
Nó không biết trả lời sao, ấp úng:
▪︎ Em…em…
▪︎ Chắc nghĩ về chú chứ gì. Nghĩ là chú sẽ ngạc nhiên khi về quê lên không thấy em nữa.
▪︎ Trời, chị giống thánh quá vậy.
▪︎ Mà em đừng lo. Hôm qua chị có nói cho chú biết rồi.
▪︎ Ủa, chị nói hồi nào?
▪︎ Chị không nói là bữa nay, chỉ nói cuối tháng. Mà nay đã 27 rồi.
▪︎ Vậy mà chú cũng không nói gì với em.
▪︎ Nói gì là nói gì? Chẳng qua là vài câu chia tay thôi chứ gì.
Nó làm mặt giận:
▪︎ Nói vài câu chia tay không tốt hơn sao?
Chị nó cười giả lả:
▪︎ Xin lỗi em. Chị cũng không ngờ đi sớm như vầy. Cũng tại bà Phượng hết. Nói đầu tháng lên, tự nhiên hứng, lên đột xuất.
Tự dưng nó cảm thấy nhớ chú quá. Có lẽ vì chú có gương mặt giống ba. Gỡ mắt kính xuống, đôi mắt chú nheo nheo y hệt như đôi mắt của ba vậy. Mà nói cho có văn hóa trên dưới, trước sau thì là ba giống chú. Chắc chị nó cũng nghĩ thế nên thường dành cho chú cảm tình đặc biệt khi nó kể chuyện về chú.
Chiều xuống, dãy trọ 50 phòng như mênh mông rộng lớn, quá đỗi đìu hiu. Gió lộng tứ bề, những cơn gió hiếm hoi sau một ngày nắng rát. Nó bước chậm, đi ngang phòng chú. Cánh cửa nhỏ như muốn hé mở để báo cho nó biết rằng chủ vắng nhà. Nó cứ nghĩ như thế, dù ổ khóa đang bấm chặt. Rồi nó lại thấy cửa mở ra thật. Chú vẫn ngồi đó như thường ngày, vẫn chiếc di động trên tay, bấm và viết. Mắt chú như dán vào điện thoại, mái tóc lơ thơ những mảng bạc vì chưa kịp nhuộm, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn vào khoảng không, dáng vẻ trầm tư.
Nó bước ra cổng, trong đầu cứ nghĩ mãi một điều: Thật tiếc. Nó chưa có facebook của chú. Không ngần ngại gì nữa, nó bảo chị:
▪︎ Tự nhiên đi gấp quá, em chưa hỏi facebook của chú nữa nè.
Chị nó đáp gọn lỏn:
▪︎ Chị có.

(02/4/2021)
Sĩ Huỳnh

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

%d bloggers like this: