Tản văn Nguyễn Ngọc Tư 

Hãy kể câu chuyện này

Tôi thường đọc sách trong sự ồn ào. Nhiều tiếng nói vang lên, và không dễ chịu chút nào, khi đó là những lời thẳng thắn. Rằng: “Lúc mi chưa sinh ra thì những Honoré de Balzac, Frank Kafka, William Faulkner, Henrich Boll, Patrick White, Gabriel Garcia Marquez cùng rất nhiều nhà văn khác đã vĩ đại rồi, và những trường phái văn chương đã định hình, hoàn thiện khi mi tập đi bên những hố bom. Văn chương thế giới đã rực rỡ trước khi mi trở thành đốm…

Read More
Tản văn Nguyễn Ngọc Tư Thơ 

Một giấc mơ

  Tản văn Nguyễn Ngọc Tư Ta ngoái lại, cái cột ăngten bưu điện trong thành phố xa dần, ta hơi ngẩn ngơ một chút, vậy là mình đã bứt ra khỏi những cuộc hội họp triền miên, những trận tennis hay vào mỗi sáng chiều, những đồng sự bạn bè quen thuộc đến từng nốt ruồi, chấm tàn nhang, vết sẹo trên khuôn mặt. Ta chui đầu vô chiếc xe đò ọp ẹp, chật cứng, nóng bức, nồng nặc hơi người. Ta nhớ chiếc xe hơi sang trọng và…

Read More
Tản văn Nguyễn Ngọc Tư 

Người yêu của nhà thơ

Cô không đọc thơ. Cô soi mình vào sương mù mà anh giăng lên. Tìm kiếm những biểu tượng mơ hồ, cô ướm mình vào tiếng kêu đêm của con mèo, hay một cái bóng trong lòng giếng, vào mưa bên sông và rêu. Nghĩ anh nhắc tới mình bằng những hình ảnh, những ẩn dụ mà chỉ mình anh biết rõ, cô rưng rức thấy mình là con chữ mông lung. Không phải ai cũng có thể biến thân thành con chữ. Cô không đọc thơ. Cô hóa hình…

Read More