Truyện ngắn 

Mình cưới nhau đi

Chắc rằng ai cũng thương mẹ mình hết, nhưng với một ý nghĩ hết sức chủ quan, tôi cho là chỉ có tôi mới thương mẹ tôi nhất, bởi vì nhà đông anh em nhưng mẹ thương nhất là tôi! Mỗi lần về quê, trong bữa cơm có đông đủ anh chị em tôi, mẹ tôi thường hay nói: Tụi con đứa nào cũng hạnh phúc! Chỉ tội nghiệp thằng này… Mẹ chỉ tay vào tôi rồi nức nở khóc, bỏ chén cơm xuống không ăn nữa.  Tôi cười, ôm…

Read More
Tản văn Nguyễn Ngọc Tư 

Hãy kể câu chuyện này

Tôi thường đọc sách trong sự ồn ào. Nhiều tiếng nói vang lên, và không dễ chịu chút nào, khi đó là những lời thẳng thắn. Rằng: “Lúc mi chưa sinh ra thì những Honoré de Balzac, Frank Kafka, William Faulkner, Henrich Boll, Patrick White, Gabriel Garcia Marquez cùng rất nhiều nhà văn khác đã vĩ đại rồi, và những trường phái văn chương đã định hình, hoàn thiện khi mi tập đi bên những hố bom. Văn chương thế giới đã rực rỡ trước khi mi trở thành đốm…

Read More
Tản văn 

Nhớ tiệm bánh mì xưa

Tiệm bánh mì của ba má tôi nằm ngay đầu chợ, trong dãy kios hai mặt từ ngoài kéo dài đến hàng chuối, đâu lưng với tiệm văn phòng phẩm của bác Ba, về sau là sui gia với ba má. Tiệm nhìn sang bên kia đường là đình An hội, có bãi đậu xe lôi phía trước. Hình như ba má “bắt thăm” được vị trí ấy hồi năm 1966, đến năm 1976 sau giải phóng thì bị giải tỏa để xây lại chợ. Hồi nhỏ, đâu chừng 7,…

Read More
Ghi chép 

Cuộc hội ngộ giữa hai nhân vật huyền thoại

sihuynh.io.vn Chắc cũng không có gì lạ khi những người nổi tiếng gặp nhau, cùng trò chuyện cởi mở, vui vẻ. Cuộc hội ngộ ấy có thể chỉ là tình cờ hay được mời mọc, sắp đặt trước. Vừa rồi đọc tin trên báo mạng thấy Triển lãm ảnh “Trịnh Công Sơn – Lần đầu gặp lại” của nhiếp ảnh gia Dương Minh Long diễn ra từ ngày 26-2 đến hết ngày 1-3 tại Đường sách TP.HCM, trong đó có bức ảnh diễn viên Lương Triều Vỹ gặp gỡ nhạc…

Read More
Sưu tầm 

Quay lại như cũ

Chị gọi Grab, sững sờ khi nhận ra anh dù lúc nãy đã ngờ ngợ khuôn mặt hiện ra trên app. Anh cũng sửng sốt nhưng kịp trấn tĩnh: – Em lên đi, nhưng từ từ thôi lại đau vết mổ cũ. Nghe anh dặn, chị chùng xuống nghĩ về mối tình say đắm với anh 12 năm trước, chỉ vì tự ái giàu nghèo mà hai người chia tay. Giờ anh vẫn vậy, vẫn ân cần lịch thiệp. Chị ngại hỏi nhưng có vẻ anh biết nên nói: –…

Read More
Ghi chép 

Lại chuyển nhà

Thời gian đúng là như bóng câu qua cửa sổ, thoắt cái đã 10 năm. Tôi nhớ lần đầu tiên đi ở trọ. Đó là một căn phòng đâu chừng 12 mét vuông, có gác, ở một con hẻm sâu của quận 4. “Ăn nhiều chứ ở chẳng bao nhiêu” – câu nói đó của ông bà mình quả thật đúng. Nghề của tôi là làm phim, đi quay suốt cả ngày, đêm về chỉ cần một chỗ ngã lưng. Tôi ở đó khoảng 3 năm thì chuyển sang quận…

Read More
Ghi chép 

Nhân một kỷ niệm được nhắc nhở

Hôm nay Facebook nhắc kỷ niệm. Đây là bài viết của tôi post lên ngày 10/9/2016. Má về gặp Chúa năm 2019. Thời giờ ngựa chạy tên bay, mới đó mà đã gần 4 năm: Dạo này về thăm má tôi không hỏi nhỏ em và chị giúp việc là “Hổm rày má khoẻ không?” mà chỉ hỏi “Sáng giờ má có nói chuyện không?”. Chị Năm cười, trả lời: – Hồi sáng bà Hai coi lịch, nói “Bữa nay thứ sáu”. Tui hỏi “Thứ sáu thì sao?”. Bà Hai…

Read More
Ghi chép 

Khoảng lặng tự kỷ

  Cuộc sống chừng như ngày càng hối hả, tất bật. Mọi người như ngày càng đuối sức, hụt hơi. Có những khoảng lặng tự kỹ, ở nơi chốn tình cờ cho ta trốn vào để một mình nghĩ suy, tự vấn. Có ai đó, vào lúc nào đó đã từng cho rằng ta là kẻ sống theo lý trí. Người khác, lúc khác lại bảo ta thiên về tình cảm. Thật ra, có ai hiểu mình bằng chính mình. Hãy nói với mọi người rằng: “Các tình iu của…

Read More
Truyện ngắn 

Lulu yêu dấu

Tôi thuê phòng trọ ở quận 4 được chừng một tháng thì được cô bạn cho một con chó ta độ hai, ba tháng tuổi mang về nuôi. Tôi đặt tên là Lulu. Mấy ngày đầu mỗi lần tôi ra khỏi nhà là Lulu sủa om sòm khiến ông chủ mắng vốn. Nhưng thấy ông cũng khoái con Lu (vì ông chỉ nói nhẹ nhàng, lại còn cười nữa) nên tôi cũng yên tâm. Ông chỉ tôi cách để Lulu đừng kêu sủa mỗi lúc tôi đi, là chuẩn bị…

Read More
Ghi chép Uncategorized 

Nhớ một thời làm phim

Thời nay, điện ảnh đã được xã hội hóa. Nhiều hãng phim tư nhân ra đời, lấn át số công ty một thành viên ít ỏi của Nhà nước. Mỗi năm có khoảng hơn 50 bộ phim ra rạp, trong đó chỉ có 3, 4 phim của Nhà nước. “Bà Ngô Phương Lan, Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển điện ảnh Việt Nam cho rằng dòng phim chính thống trong những thập niên trước là dòng chủ lưu của điện ảnh Việt Nam. Điện ảnh phát triển theo…

Read More
Ghi chép 

Lê Hoàng Hoa – vua trường quay

Làm phim thời bao cấp, tôi thích nhất là đi với đạo diễn Lê Hoàng Hoa. Đi làm mà cứ như đi chơi. Nhẹ nhàng mà nhanh gọn, dứt khoát, không lề mề, dây dưa. Tất cả đều nằm trong kịch bản phân cảnh, ra hiện trường cứ thế mà làm, không bao giờ có nạn “đẻ cảnh”. Có thể nói tổ ánh sáng thường cực nhất trong đoàn, nhưng đi với đạo diễn Lê Hoàng Hoa lại “khỏe re như bò kéo xe” vì ông sử dụng đèn không…

Read More
Ghi chép 

Hát Thánh ca

Từ ngày có karaoke tôi mới phát hiện ra anh em tôi ai cũng hát hay. Mấy đứa cháu gái càng hay, hồi còn đi học, hát ở trường luôn đoạt giải, thi karaoke có đứa rinh giải nhì đem về dàn kara mới cáu. Thắm thoát mà anh chị em chúng tôi ai cũng già, có con có cháu. Tôi bảo đứa cháu gái gọi tôi bằng cậu: – Nhà mình đúng là có gen di truyền của ông ngoại. Cháu tôi trố mắt: – Ông ngoại hát hay…

Read More
Tản văn Nguyễn Ngọc Tư Thơ 

Một giấc mơ

  Tản văn Nguyễn Ngọc Tư Ta ngoái lại, cái cột ăngten bưu điện trong thành phố xa dần, ta hơi ngẩn ngơ một chút, vậy là mình đã bứt ra khỏi những cuộc hội họp triền miên, những trận tennis hay vào mỗi sáng chiều, những đồng sự bạn bè quen thuộc đến từng nốt ruồi, chấm tàn nhang, vết sẹo trên khuôn mặt. Ta chui đầu vô chiếc xe đò ọp ẹp, chật cứng, nóng bức, nồng nặc hơi người. Ta nhớ chiếc xe hơi sang trọng và…

Read More
Bài trên Facebook của Hồ Thi Ca 

20 năm không gặp lại dáng ba

Một sáng trong tuần, vừa vào đến tòa soạn TC VNTPHCM thì được anh bảo vệ kêu xuống nhận bưu kiện. “Bưu kiện” từ Quảng Ngãi gởi vào là gói 10 cuốn Ngẫu Cảm Văn Chương 2 (NXB Hội Nhà Văn) của thi sĩ Hà Huy Hoàng. Sốt ruột nên ngồi ngay ở quán cà phê 81 TQT Q3 mở thùng sách ra. Sách đẹp nên anh em nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ… hỏi xem. Phân phát liền cho các VNS đang có mặt trong quán thì hết vèo…

Read More
Truyện ngắn 

Gác khuya

Đã khuya lắm rồi mà tôi vẫn không sao dỗ giấc nên quyết định xuống nhà, mở cửa ra ngồi hút thuốc. Người phụ nữ trên gác kia đã chìm vào mộng đẹp từ lâu. Đó là cô bạn đời của tôi – danh xưng mà tôi thường dùng để chỉ người vợ không chính thức, sống với nhau giống như gá nghĩa. Theo lời kể thì cô ấy bị chồng bỏ rơi để chạy theo bóng hồng khác. Lúc mới quen nhau người chồng ấy chỉ là thầu san…

Read More