Ghi chép 

Chơi game bóng đá

FavoriteLoadingThêm vào "Bài yêu thích"

Hồi đó tôi mê chơi game đá banh, rảnh là cứ sà vào máy. Đó là trò Goal. Về sau có Goal 2. Đá thua hoài nhưng chưa bao giờ thấy nản.

Xem mấy đứa nhỏ chơi, tôi như hoà mình vào trận đấu, la hét cỗ vũ tựa như đang ngồi trên sân Thống nhất.

Tôi thích chọn đội Liên xô, cầu thủ mặc áo đỏ. Vô chung kết đá với Ý, màu xanh dương. Tôi nhớ trận đầu tiên tỉ số hòa 0-0 nên vô đá phạt đền. Thủ môn tôi may mắn chụp được 2 trái, thắng, trở thành đội vô địch. Lúc đó đã gần 1 giờ khuya, hai thằng con tôi đã say giấc.

Một buổi chiều đi làm về thấy con trai lớn tôi đang chơi Goal, ngoài cửa sổ có hai thằng nhỏ ở lầu 4 và lầu 5 đứng cổ vũ (gia đình tôi sống ở chung cư). Tôi thích thú khi thấy con tôi chọn đội mặc áo màu xanh lá cây, đó là đội Uruguay, đá với đội Mỹ. Hai thằng nhỏ vừa coi vừa hét lên:

– Vô! Vô!

Tôi cũng thấy vô cùng hào hứng, la không kém tụi nhỏ.

Không biết người khác thế nào, chứ riêng tôi, game là một trò chơi giúp rèn luyện kỹ năng: khám phá, cảnh giác, phòng thủ, tấn công, nhanh nhạy, nhưng vượt lên trên tất cả, đó là biết cách vượt qua khó khăn nguy hiểm để chiến thắng. Càng thua, khát khao chiến thắng càng mãnh liệt!

Trò chơi, do những con người ưu tú sáng tạo ra, trước hết dành để giải trí, nhưng mặc nhiên lúc nào cũng bao hàm sự thắng-thua. Ở game, thắng có quyền kiêu căng nhưng bại không bao giờ nản!

Phải chi trong cuộc sống chúng ta cũng được như thế nhỉ- sẽ không bao giờ cảm thấy chán nản khi bị “game over”!

Related posts

Leave a Comment