Dân nhậu nhà mẹ

FavoriteLoadingThêm vào "Bài yêu thích"

Thỉnh thoảng nhà mẹ lại đông vui. Vợ tôi và mấy đứa em gái nấu các món nhậu như lẩu hải sản, lẩu cá, gà luộc, tôm nướng…”Dân nhậu” gồm có ba chàng cột chèo của tôi, Hà và Hồng, hai đứa em của vợ tôi. Vũ, người em cột chèo nữa lâu lâu hứng lên mới uống vài lon bia. Vũ lúc xưa nhậu dữ lắm, “bây giờ thì đỡ rồi”. 

Hai chiếc bàn chữ nhật kê lại, hai bên là hai băng ghế nệm, bàn ăn nhà mẹ ngồi được 10 người. Nửa bàn bên ngoài dành cho dân nhậu, nửa bàn bên trong để mẹ, vợ chồng Vũ, Út, vợ chồng tôi và mấy đứa cháu dùng cơm. Hồi chưa có con nhỏ, Út uống cũng được lắm. Đứa em gái tên gọi ở nhà là Xíu cũng “nhậu một cây” nhưng lâu nay đã đi làm ở nước ngoài.

Thường thì vợ tôi là đầu bếp chính, các em phụ làm. Nếu có Hà nữa thì việc bếp núc trở nên nhanh gọn hơn. Hai bếp lò đỏ rực, củi chụm liên tục. Sáng sớm vợ tôi và Hồng đi chợ, thịt cá mua về tươi roi rói. Có điều hơi mắc cười là chỉ có mẹ phụ trách cắt cổ gà, còn vợ tôi, Hoa, Hồng, Út không ai dám cắt. Hà thì gì cũng biết làm. Xưa có Xíu, cắt cổ gà vịt nhẹ nhàng như không. Tuấn, chồng Út cũng biết cắt. Tuấn siêng lắm, phụ mấy chị làm đồ ăn, lúc nào cũng thấy vui vẻ. 

Mấy đứa nhỏ chơi trong phòng khách, lâu lâu chạy ra sau bếp coi có gì ăn được là xin. Có hôm vợ tôi làm món thịt kho trứng, Bo ra thấy đang lột vỏ liền hỏi:

  • Cho Bo một trứng được không má Hai.

Vợ tôi cười cười:

  • Ăn no sao lát ăn cơm. 

Nói vậy nhưng vợ tôi vẫn cho Bo một trứng. Bé Nhót chạy tới sau cũng thỏ thẻ xin:

  • Con ăn trứng. 

Bo và Nhót vào gọi Tí:

  • Tí ơi ra ăn trứng nè. 

Hồng la lên, nửa đùa nửa thật:

  • Xin ăn mà còn rủ nữa. 

Nồi lẩu được bắc lên bếp điện đặt trên bàn ăn, hai đĩa cá làm sẳn đặt cạnh bên, rỗ rau cải to đặt trên băng ghế. Thức ăn được dọn lên, chén bát đã sẵn sàng. Dân nhậu bắt đầu khui bia, cụng ly côm cốp. Tuấn, chồng Hà nói với tôi:

  • Anh Sĩ làm một lon nhé. 

Tôi cười giả lả:

  • Thôi anh không uống đâu. 

Phú, chồng Hồng nói:

  • Anh Sĩ sợ bia không đủ cho anh em mình uống đấy. 

Tuấn út góp lời:

  • Cứ uống thoải mái đi mà. Hết thì “đưa tiền” em đi mua cho. 

Cả nhóm cười vang. Nhậu ở đâu không biết chứ ở nhà mẹ bao giờ cũng vui, không có vụ “lầy”. Ai cảm thấy đủ đô rồi thì đi nằm. Câu chuyện trên bàn nhậu luôn rôm rả. Nhất là Tuấn Hà và Phú, hai đứa rất hợp. Lâu lâu vợ tôi hay xin một lon để hai vợ chồng uống cho “thông cổ”. 

Cơm nước xong rồi cả nhà “tan hàng”, chỉ còn dân nhậu ngồi tiếp, trò chuyện rỉ rả. Anh em hợp nhau ở chỗ nói năng nhỏ nhẹ, có trên có dưới và không ép uống. Câu chuyện bao gồm nhiều lãnh vực, từ kỹ thuật máy móc đến quốc gia đại sự. Một điều hay và đáng quý của anh em là dù gì đi nữa cũng không hề bi quan về cuộc sống. 

Lâu lâu Phú bận không về, Tuấn Hà lu bu trực cơ quan, Tuấn Út cũng lo chạy việc, tôi cảm thấy nhà dường như thiếu thiếu gì. Góc bàn ngoài trống trải, chơ vơ. Nhớ quá những khuôn mặt thân thương, những nụ cười hiền hậu. Thèm nghe những câu chuyện đời thường rôm rả, tiếng mở nắp lon bia, tiếng cụng ly lách cách. Thấy tôi ngồi thẩn thờ nhìn ra góc bàn, vợ hỏi:

  • Gì buồn vậy chồng?

Tôi cười che lấp:

  • Đâu có gì. 

Không ngờ vợ tôi quá tinh ý:

  • Lâu tụi nó không nhậu, tự nhiên thấy nhà vắng vẻ. 

(04/8/2020)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *