Trước ngày báo hỷ

FavoriteLoadingThêm vào "Bài yêu thích"

Thứ bảy ngày 1 tháng 6 năm 2013, đang ở Bến tre online Facebook tôi bất ngờ đọc được bài thơ của Ben Vang vừa post. Cảm hứng khiến tôi vào comment và chat. 

*Bài thơ của Ben Vang:

Hôm nay anh viết tặng em

Câu thơ lục bát gửi kèm bó hoa

Mong em hãy nhận chút quà

Xem như lời ngỏ hôm qua chưa tròn

Tấm lòng anh vẫn sắt son

Trao em từ dạo em còn ngây thơ

Biết bao mùa hạ ngóng chờ

Hôm nay can đảm tỉnh tò cùng em

Sao em khép nép buông rèm

Nhận quà mà cũng hổng thèm nói chi

Ngượng ngùng e thẹn bước đi

Hỡi ơi cô bé nghĩ gì về anh

Tình này dẫu có mong manh

Nhưng anh xin hứa yêu mình em thôi

Lời thì cũng đã cạn rồi

Cớ chi im lặng để anh ngồi ngẩn ngơ.

***

Đọc bài thơ này tôi liền nhảy vào chat (Bắt đầu lúc 12:19 – Kết thúc 15:54)

Si Huynh

Thứ nhất: em rất ghét thơ

Thứ hai: em có bến chờ từ lâu!..^^

Ben Vang

Vô tình em nỡ buông câu

Anh nghe tê tái,tim đau như dần

Si Huynh

Sorry, nhưng chẳng đặng đừng:

Trầu cau đã bỏ, thiệp hồng đang in 

Thật ra không phải vô tình

Là em cố ý cho mình khỏi mong!

Ben Vang

Dù cho em có lấy chồng

Anh đây vẫn quyết phòng không một mình

Mặc lời thiên hạ chê khinh

Câu thơ lục bát vẫn chung tình cùng em

Si Huynh

Ben Vang: Thôi thôi, em cũng chả thèm

Lục bát câu cuối có thêm một từ

Ben Vang

Si Huynh:đừng nói anh hư

Là anh cố ý chừa dư một từ

Em hiểu anh quá rùi mừ

Làm thơ lục bát dư một từ càng hay

Si Huynh

Rằng hay thì thật là hay

Nhưng cái tính thích THÊM này đáng lo!

Ben Vang

Ý khoan em chớ vội lo

Thêm vào lục bát đọc cho nó vần

Trái tim anh vẫn để dành

Riêng em một cõi mơ tình đấy thui

Si Huynh

Mơ tình như thế chẳng vui

Nghe qua lòng cứ ngậm ngùi làm sao

Ước gì là giấc chiêm bao

Để khi thức giấc dạt dào tình anh

Ben Vang

Chiêm bao chi mộng chẳng thành

Tình anh là thật rành rành đấy thôi

Cớ chi em lại ngậm ngùi

Hoa tàn liễu rũ phai phôi lời thề

Si Huynh

Anh ơi đang tỉnh hay mê

Dù sao em cũng phải chê một lời

Ván kia đã đóng thuyền rồi

Tình anh có thật cũng thời như không

Ben Vang

Em nhắc chi chuyện đau lòng

Biết rằng em đã có chồng đấy thôi

Nhưng sao tim cứ bồi hồi

Tình không tròn vẹn lỡ rồi duyên xưa

Si Huynh

Lời tình sao cứ đẩy đưa

Thôi thì lỗi đạo cho vừa lòng anh

Bởi câu lục bát tròng trành

Như thuyền gặp bão cũng đành trở lui

Ben Vang

Chúc cho em được trọn vui

Bên chồng mới cưới chôn vùi tuổi xuân

Không cần thương hại tình anh

Xem như lỡ bước sa chân đắm đò

Si Huynh

Ôi thật là:

“Dò sông dò biển dễ dò

Nào ai lấy thước mà đo lòng người!”

Mới nói yêu đã quên lời

Giận hờn, trách móc…có đáng người đàn ông! ^^

Ben Vang

Anh đây đã trút cạn lòng

Nhưng em vẫn cứ lòng vòng mãi thui

Hổng yêu thì nói một lời

Cớ chi đưa đẩy cho vơi chữ tình

Si Huynh

Anh vừa trù ẻo linh tinh

Giờ thì lại trách vơi tình, là seo?

Phải chăng vì một chữ “nghèo”

Khiến người mặc cảm duyên bèo, tình vơi

Giã từ, thuyền đã ra khơi

Mong anh sớm có được người trăm năm…

Ben Vang

Trăm năm chi mấy trăm năm

Anh về gác trọ lệ thầm tim côi

Chuyện ngày xưa đã xa rồi

Mong em nơi ấy trọn vui bên chồng

Anh giờ sống cũng bằng không

Đành thui cũng mặc giữa dòng nước trôi

Tháng năm tình cũng nhạt rồi

Trọn đời xin cứ mồ côi một mình

Si Huynh

Eo ôi con Tạo vô tình

Đẹp trai như thế, thình lình đơn côi

Em gái em mười tám thôi

Không chê em sẽ kết đôi hai người…

Ben Vang

Ui trời em lại chê cười

Như anh ai lại nặng lời yêu thương

Đẹp trai ư,chỉ bình thường

Gia tài hổng có,thôi nhường ai kia

Anh về khắc một tấm bia

Ngày sau mai một anh sẽ về cùng em

Si Huynh

Nghe ghê quá, thôi hổng thèm

Một mai mai một theo em làm gì

“Hận Tình”- lyric khắc ghi:

“Lỡ mai anh chết…” Thôi thì…hoả thiêu!

Ben Vang

Ngó em tha thướt mỹ miều

Ai dè cũng lắm những điều vô tâm

Anh đây nhỏ lệ âm thầm

Thôi đành hẹn lại chứ biết mần chi hơn

Si Huynh

Vô tâm, anh nói ai hơn?

Ai đã trù ẻo, trách hờn, nhát ma?

Tình iu gặp chút phong ba

Than thân trách phận, phải là anh không?!

Chiều chiều ngõ trước ngóng trông

Con chim lẻ bạn ngược dòng thời gian

Đời anh áo vũ cơ hàn

Đời em đêm lạnh chùa hoang mất rồi…

Ben Vang

Tình trong anh đã nhạt rồi

Con tim mòn mỏi mồ côi một mình

Nhìn em rồi chỉ lặng thinh

Lòng đau như cắt mộng tình còn không

Ngày xưa tha thiết một lòng

Ngày nay đen bạc giữa dòng chơi vơi

Thui thì em cứ vui cười

Đời anh côi cút yêu người trong mơ

Si Huynh

Thế là anh đã kết thơ

Thời gian- phương thuốc xoá mờ niềm đau!

Ben Vang

Niềm đau nay đã nhạt màu

Chỉ còn u uất ,nhưng vẫn cầu tình duyên!

^_^

Câu cuối “vẫn cầu tình duyên” của Ben Vang không ngờ 4 năm sau đã trở thành sự thật.

Tôi quen vợ tôi trên Facebook năm 2013, hẹn gặp cà phê lần đầu ở quán Quốc Bảo ngay ngã 6 Sài Gòn. Vợ tôi đi từ Thủ Đức xuống, quãng đường rất xa nhưng tôi không để ý. Đến ngày 4/7 là sinh nhật cô ấy, tôi tổ chức hát mừng tại một tiệm karaoke trong khu Tên lửa quận 6, khách mời là mấy đứa cháu của tôi. Cô ấy tỏ vẻ rất cảm động, riêng tôi thì thấy bình thường vì thật ra chỉ tốn có cái bánh sinh nhật, còn chuyện hát ca chúng tôi vẫn đi thường xuyên. Thú giải trí của tôi chẳng có gì ngoài chuyện đi karaoke và cà phê cà pháo. 

Chúng tôi tiếp tục là bạn bè, đi uống nước, đi hát với nhau, về nhà nhắn cho nhau vài tin. Qua năm sau, 2014, tôi lại tổ chức mừng sinh nhật cho cô ấy trong tiệm kem do tôi làm chủ. Thật ra, nếu bình thường thì tôi và cô ấy có thể kết thành một đôi. Nhưng tôi thấy mình đã già, hơn cô ấy những 26 tuổi nên không dám mơ ước viễn vông, thà cứ làm bạn cho chắc cú.

Có một khoảng thời gian rất lâu chúng tôi không gặp nhau, do tôi bận đi làm xa. Tôi lại bỏ Facebook cũ, làm cái mới nên cô ấy không liên lạc được. Tôi nghĩ cũng tốt, cứ để cô ấy quên tôi luôn cho rồi, đỡ thiệt thòi cho cô ấy. Nhưng chuyện đời đâu có đơn giản như vậy. Chúa đã cho chúng tôi gặp lại nhau, yêu nhau và cùng đi học giáo lý hôn nhân. Tôi về ra mắt gia đình bên vợ và được đón tiếp nồng hậu, nghĩa tình. Từ hôm đó, cứ tuần này chúng tôi về Bến Tre thăm má tôi thì tuần sau hai đứa lại về chơi Định Quán. 

Đã gần 3 năm rồi chúng tôi làm vợ chồng cùng với mối quan hệ hai bên gia đình tốt đẹp. Vừa qua chúng tôi đã kết hôn trong Nhà thờ và sắp tới đây sẽ tổ chức tiệc báo hỷ.
Bài chat thơ kia dường như là định mệnh của hai đứa chúng tôi. 

(13/6/2020)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

%d bloggers like this: